Ký ức của hành tinh
Kael tỉnh dậy trong ánh sáng xanh.
Không phải ánh sáng của đèn huỳnh quang trong khoang tàu, cũng không phải ánh sáng đỏ của đèn cảnh báo. Đó là một thứ ánh sáng sống—phát ra từ những sợi rêu mảnh phủ kín trần hang, nhấp nháy theo nhịp đều đặn như một trái tim đang thở. Từng đốm nhỏ màu lục lam sáng lên rồi tối đi, sáng lên rồi tối đi, và khi Kael hít vào một hơi, anh nhận ra không khí ở đây khác hoàn toàn thứ không khí tái chế trên tàu Exodus—ngọt, ẩm, mang vị của đất và thứ gì đó giống như mùa xuân, dù anh chưa từng thấy mùa xuân thật sự.
Anh cố cử động, và cơn đau nhói lên từ vai phải khiến anh nhớ ra mình đang ở đâu.
Tên độc. Vòng tay bọc giáp của anh đã bị tháo gỡ, lớp vỏ kim loại nằm thành đống bên cạnh. Bên dưới, cánh tay phải anh bị quấn chặt bằng dây leo sinh học—những sợi xanh sẫm bám vào da, không siết quá chặt nhưng vững chắc như thép, và mỗi lần anh cử động, chúng siết thêm một