Email Thứ Hai
Ba giờ sáng.
Con số đó đã trở thành một vết dao cứa vào giấc ngủ của Minh An. Suốt ba ngày qua, anh gần như không ngủ được một giấc trọn vẹn. Mỗi lần chợp mắt, hình ảnh người phụ nữ mặc áo đỏ nằm gục trên sân ga số 4 lại hiện về, máu loang ra nền bê tông như một đóa hoa nở muộn. Anh cố giải thích điều đó bằng lý trí – luôn có những kẻ tâm thần tự nhận mình là nhà tiên tri, và sự trùng hợp đôi khi tàn nhẫn đến khó tin – nhưng sâu thẳm trong anh, một giọng nói khác thì thầm điều ngược lại.
Lúc 2:57, Minh An mở mắt. Anh không bật dậy, chỉ nằm im trên giường, mắt dán vào trần nhà đang chìm trong bóng tối xám xịt. Cơ thể anh đã học được cách thức dậy trước khi tiếng thông báo email kêu lên, như thể cả con người anh đang bị điều khiển bởi một đồng hồ sinh học từ cõi chết.
Điện thoại trên bàn đầu rung lên.
Lúc 3:00.
Minh An chồm dậy, cầm máy. Màn hình sáng lên một cách lạnh lẽo, và dòng chữ hiện ra trước mắt anh làm máu trong người anh đông cứng lại.
**Từ: tranquangduy1990@gmail.com**
**Chủ đề: Vụ án thứ hai**
*2:00 sáng, ngày 17, bệnh viện thành phố. Một người sẽ ngừng thở.*
Bảy từ. Không đầu đề, không chữ ký, không lời chào. Cái cách bức email được viết giống như một thông báo hành chính hơn là một lời đe dọa. Ai đó đang lên lịch cho cái chết như thể sắp xếp một cuộc hẹn khám bệnh.
Minh An siết chặt điện thoại. Ngày 17 – hôm nay. Còn chưa đầy hai mươi ba giờ nữa. Anh lưỡng lự một giây, rồi không kiềm chế được, bấm gọi cho Hoàng Nam.
"Nghe đây." Anh nói khi đầu dây bên kia vừa bắt máy, giọng khản đặc vì giấc ngủ bị cắt ngang và cũng vì lo lắng. "Email thứ hai vừa đến."
"Ba giờ sáng gọi tôi chỉ vì một trò—"
"Một người sẽ ngừng thở ở bệnh viện thành phố lúc hai giờ sáng ngày 17."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Minh An nghe thấy tiếng Hoàng Nam thở dài, một âm thanh nặng nề vang lên như tiếng đá tảng lăn xuống dốc.
"Nói tôi nghe, Minh An. Anh có biết cái kết luận chính thức của vụ ga tàu là gì không?" Hoàng Nam hỏi, giọng khàn đặc. "Một vụ cướp bất thành. Không có dấu hiệu nào liên quan đến việc anh và tôi đứng đó vì một bức email điên rồ vào lúc ba giờ sáng."
"Cô ấy không bị mất thứ gì," Minh An nói. "Chúng ta đều đọc báo cáo khám nghiệm rồi đấy. Không cướp giật, không chạm vào túi xách. Hung thủ đâm cô ấy tám nhát rồi bỏ chạy như một con thú săn mồi."
Hoàng Nam thở ra. "Rồi sao? Một nghi phạm bệnh tâm thần nào đó—"
"Người ta không gửi email thông báo trước một vụ án mạng nếu chỉ là cướp của," Minh An ngắt lời, giọng cứng rắn hơn anh định. "Một người sẽ ngừng thở. Đây là một lịch trình, Nam. Đây là một danh sách mà ai đó đang thực hiện từng mục. Và tôi cá rằng nạn nhân tiếp theo không phải là người ngẫu nhiên."
Một khoảng lặng dài.
"Anh muốn tôi làm gì?" Hoàng Nam hỏi, giọng có vẻ mệt mỏi.
"Đến bệnh viện. Sớm. Trước khi quá muộn."
---
Hoàng Nam có mặt tại bệnh viện thành phố lúc 10 giờ sáng. Anh đã bố trí bốn người trong đội tuần tra quanh khu vực khoa cấp cứu – nơi mà Minh An suy đoán rằng một "người sẽ ngừng thở" có khả năng xảy ra nhất. Bệnh viện thành phố là một toà nhà cũ kéo dài ba dãy nhà, với các khu nhà được nối với nhau bằng những hành lang lồng lộng gió. Nơi đây có lịch sử gần bốn mươi năm, và lớp sơn vàng xỉn màu trên tường dường như giữ lại vô số câu chuyện đau buồn đã chứng kiến trong suốt những năm tháng ấy.
"Khoa cấp cứu nằm ở dãy A, tầng một," Hoàng Nam nói khi Minh An bước vào sảnh. Anh đang cầm một xấp tài liệu trên tay. "Tôi đã bố trí hai người ở khu vực cửa ra vào, một người ở quầy tiếp nhận, và một người nữa ở hành lang sau khu vực quan sát. Nếu có gì đó xảy ra, chúng ta sẽ phát hiện ngay."
Minh An nhìn anh. "Đó là nơi mà *anh* nghĩ hung thủ sẽ đến. Nhưng kẻ gửi email không hề nói khoa cấp cứu."
"Giữa một người có thể ngừng thở trong bệnh viện, khoa cấp cứu là nơi hợp lý duy nhất," Hoàng Nam nhún vai. "Trừ khi anh nghĩ hắn sẽ giết người ở quầy thuốc hay phòng khám răng."
"Hợp lý duy nhất để *cảnh sát* tập trung lực lượng," Minh An nói chậm rãi. "Đó là điều làm tôi bận tâm."
Hoàng Nam cau mày. "Ý anh là—"
"Hắn biết cách chúng ta phản ứng." Minh An nhìn quanh sảnh bệnh viện, nơi người bệnh đang đi lại với vẻ mệt mỏi của những người đang chờ đợi một điều gì đó. "Trong email đầu tiên, hắn nói một người phụ nữ sẽ chết tại ga tàu số 4. Chúng ta nghĩ rằng hắn muốn giết người ở sân ga, nơi công cộng. Chúng ta canh tất cả các sân ga, và kết quả là gì? Nạn nhân bị giết ngay trước mặt chúng ta, tại đúng nơi hắn đã báo trước. Lần này, hắn báo trước một cái chết trong bệnh viện. Và anh bố trí toàn bộ lực lượng ở khoa cấp cứu, trong khi có hàng chục phòng khác ở bệnh viện này."
Hoàng Nam siết chặt điện thoại trong tay. "Vậy anh muốn tôi làm gì? Bố trí toàn bộ đội hình sự của thành phố để canh từng phòng một?'
Minh An không trả lời. Anh nhìn lên bảng chỉ dẫn treo trên tường, nơi các mũi tên màu sắc chỉ đến các khu vực khác nhau: Phòng khám nội – Khoa nhi – Khoa sản – Xét nghiệm – Chẩn đoán hình ảnh. Phòng lưu trữ hồ sơ bệnh án. Phòng lưu trữ nằm cuối hành lang dãy B, cạnh khu vực hành chính.
Một ý nghĩ bất chợt hiện ra trong đầu Minh An.
"Nam." Anh quay nhanh về phía Hoàng Nam. "Hồ sơ vụ Trần Duy. Anh còn nhớ giám định viên pháp y chính năm đó là ai không?"
Hoàng Nam ngừng giữa chừng. Mắt anh chớp nhanh, một cái chớp của ký ức đang cố tìm tòi. "Tôi nhớ là... Nguyễn Văn Hiền. Ông ấy đã nghỉ hưu từ mấy năm trước. Tại sao?"
"Ông ấy từng làm giám định pháp y cho cả vụ án Trần Duy, đúng không? Ông ấy là người ký tên vào các bản kết luận giám định tử thi của hầu hết các nạn nhân?"
Hoàng Nam gật đầu chậm rãi. Đôi mắt anh bỗng trở nên cảnh giác. "Hiền năm nay chắc khoảng sáu mươi rồi. Ông ấy... hay lui tới bệnh viện này vì ông ấy có một chế độ theo dõi sức khoẻ hằng tháng. Nhưng tôi không nghĩ – không, bệnh viện là nơi công cộng, báo trước như vậy là tự sát. Kẻ đó sẽ không—"
"Có một nơi trong bệnh viện này mà ít người ra vào hơn những nơi khác," Minh An nói, giọng trở nên gấp gáp. "Nơi lưu trữ hồ sơ cũ. Bác sĩ Hiền, với vai trò giám định, từng có thói quen giữ lại hồ sơ của những ca đặc biệt. Tôi biết vì khi phỏng vấn ông ấy trong quá trình điều tra vụ Trần Duy, chúng tôi đã gặp nhau ở phòng lưu trữ của bệnh viện để đối chiếu tài liệu."
Hoàng Nam nhìn anh như vừa nghe một ngôn ngữ khác. "Anh biết ông ấy bao nhiêu năm rồi?"
"Những năm tôi còn làm nghiên cứu sinh, tôi từng đến đây để phỏng vấn ông ấy về các vụ án pháp y phức tạp. Ông là một chuyên gia giỏi," Minh An nói, mắt nhìn về phía hành lang dẫn sang dãy B. "Và ông ấy là người duy nhất trong vụ án Trần Duy mà tôi biết một cách cá nhân."
Cả hai nhìn nhau một giây không nói gì. Rồi cả hai cùng bước nhanh về phía hành lang dãy B, bỏ lại tiếng người qua lại và mùi thuốc sát trùng nồng nặc của bệnh viện.
---
Dãy B nằm ở phía tây của bệnh viện, là nơi đặt các khu vực hành chính ít được chú ý. Bước chân của hai người vang lên trên nền gạch men cũ, âm thanh dội vào những bức tường xanh nhạt đã loang lổ vết ẩm.
Phòng lưu trữ hồ sơ bệnh án nằm ở cuối hành lang, cánh cửa gỗ sơn xám với một tấm biển nhỏ bằng đồng đã xỉn màu. Đèn hành lang chập chờn, một trận đèn huỳnh quang đã chết từ lâu. Mùi giấy cũ hoà với mùi ẩm mốc phả ra từ khe cửa.
Minh An đưa tay đẩy cửa. Cửa không khóa.
Căn phòng rộng nhưng chất đầy những kệ sắt cao chạm trần, mỗi tầng chất đầy hộp hồ sơ đóng gáy cẩn thận. Ánh đèn huỳnh quang trong phòng còn hoạt động, chiếu ra một quầng sáng lạnh lẽo ở khu vực trung tâm căn phòng. Giữa căn phòng, dưới ánh đèn,
một người đàn ông lớn tuổi đang ngồi trên ghế, lưng dựa vào kệ hồ sơ, tay vẫn còn cầm một tập hồ sơ mở dở.
Mặc một chiếc áo khoác trắng cũ của bác sĩ, mái tóc bạc lưa thưa, cặp kính lão thật dày.
Nguyễn Văn Hiền.
Môi ông tím tái. Khuôn mặt ông không vặn vẹo đau đớn mà thậm chí trông gần như thanh thản – một sự thanh thản làm cho người sống không khỏi rợn người. Trên cánh tay trái ông, ngay vị trí tĩnh mạch, có một vết kim nhỏ li ti. Và gần đó, trên sàn cạnh bàn tay buông thõng của ông, là một mảnh giấy nhỏ màu vàng nhạt được in cẩn thận, với dòng chữ:
**11-1**
Hoàng Nam đứng đơ người tại cửa ra vào. Anh nhìn chằm chằm vào xác chết trước mắt, gương mặt hiện lên vẻ không muốn tin vào mắt mình. Đôi tay anh nắm lại thành quyền, rồi buông lỏng, rồi nắm lại.
"Không thể nào," Hoàng Nam lẩm bẩm. "Chúng ta đã bố trí người suốt từ tối qua. Khoa cấp cứu được canh gác cẩn mật. Mọi camera hành lang đều được rà soát. Làm sao hắn có thể..." Anh không nói hết câu. Mắt anh dừng lại trên mảnh giấy nhỏ màu vàng dưới nền nhà. "11-1. Con số đó—"
"Nằm trong hồ sơ Trần Duy," Minh An nói tiếp cho anh. Giọng anh bình tĩnh đến mức chính anh cũng ngạc nhiên. Giống như một bác sĩ đang mổ xẻ một cơ thể đã chết, anh biết cách tách cảm xúc của mình ra khỏi hiện trường. "Trần Duy bị kết án với mười một vụ giết người. Mảnh giấy ghi '11-1' là mười một nạn nhân, trừ đi một. Ngụ ý rằng có một vụ không phải do hắn gây ra."
"Hoặc là," Hoàng Nam nói, giọng trầm xuống, "có mười một người liên quan đến việc kết án hắn, và cái này đang bắt đầu từ một trong số đó."
Minh An nhìn về phía xác chết của bác sĩ Hiền. Ông ấy là người thứ hai chết trong chuỗi những vụ việc đang xảy ra. Luật sư ở ga tàu, bác sĩ Hiền ở phòng lưu trữ – nơi mà chỉ những người quen thuộc với thói quen của ông mới có thể biết để tìm thấy. Những nơi và cách thức gây án hoàn toàn khác nhau, nhưng tất cả đều quy về một điểm chung.
Những con người này có dính líu gì đến vụ Trần Duy.
Minh An cúi xuống nhặt mảnh giấy màu vàng một cách cẩn thận – anh biết mình nên để nó lại cho đội khám nghiệm, nhưng tay anh đã hành động trước khi lý trí kịp can thiệp. Lật tấm giấy sang mặt sau, anh nhìn thấy một dòng chữ viết tay nhỏ, những nét chữ khô khan và chính xác:
*"Ông đã cắt lời tôi. Lần này hãy lắng nghe."*
Trong khoảnh khắc đó, một ký ức mười năm trước ùa về – phòng xử án đông đúc, và bác sĩ Hiền đứng lên cắt ngang lời khai của một nhân chứng nào đó vào đúng khoảnh khắc bất lợi nhất cho Trần Duy. Nhưng ai có thể biết một chi tiết nhỏ như vậy trong một phiên tòa dài nhiều tháng?
Ai có thể nhớ rõ và oán hận nó đến mức dùng nó làm chữ ký cho một vụ giết người?
Tiếng bước chân dồn dập vang lên ở hành lang. Một thiếu tá trong đội hình sự xuất hiện ở cửa phòng – một người đàn ông tầm ba mươi lăm tuổi với khuôn mặt nghiêm nghị, thái độ dứt khoát. Hoàng Nam giới thiệu anh ta là thiếu tá Hùng – người mới được điều động về đội hình sự để phụ trách việc phối hợp với bệnh viện trong ca trực đêm. Anh ta khẽ gật đầu với Minh An, rồi nhìn xác chết với đôi mắt lạnh lùng của một người đã quen với cái chết.
"Ông Hiền được phát hiện bởi nhân viên trực kho lúc sáng sớm," Hùng nói, giọng trầm bình thản. "Điều đáng nói là ông ấy không có tên trong danh sách hẹn khám hôm nay. Ông ấy đến đây một mình, không qua quầy tiếp đón. Chúng tôi đang xem lại camera để xác nhận—"
"Hắn đến trước đó," Hoàng Nam ngắt lời. "Sau khi chúng ta dồn hết lực lượng sang khoa cấp cứu."
Hùng gật đầu chậm rãi. Anh ta không hỏi ai là "hắn". Khuôn mặt thanh tú của anh ta không biểu lộ nhiều điều – chỉ sự bình tĩnh của một người làm chứng kiến, không phải một người đang truy tìm. Điều đó làm Minh An có một cảm giác khó hiểu, một cảm giác quen thuộc khó diễn tả mà anh không thể đặt ngón tay vào đúng chỗ.
"Ông Hiền có tiền sử bệnh tim," Hùng nói tiếp. "Vết kim trên tay ông ấy, chúng tôi sẽ xác định chất độc đã được tiêm. Nhưng nhìn một cách tổng thể, khu vực này không có dấu hiệu bị đột nhập. Ông ấy dường như tự mở cửa và đi vào đây. Người quen biết với ông ấy đều biết thói quen ông hay lật lại hồ sơ cũ – ông ấy làm việc ở bệnh viện suốt bốn mươi năm, và coi phòng lưu trữ này như một thư viện riêng của mình."
Minh An im lặng lắng nghe. Mỗi chi tiết từ miệng Hùng nói ra đều khớp với thực tế đến một cách chính xác. Chính xác đến nỗi nó giống như một bài học đã thuộc lòng.
"Tôi cần xem lịch sử vào ra của ông Hiền trong sáu tháng qua," Minh An nói. "Ông ấy có thói quen đến đây vào những ngày cố định nào không?"
Hùng nhìn anh một cái, mắt thoáng hiện một tia gì đó mà Minh An không thể đọc được. Rồi anh ta rút điện thoại ra, thao tác nhanh, và đọc một chuỗi dữ liệu một cách trơn tru đến kỳ lạ. Nếu Minh An chú ý kỹ hơn, anh sẽ thắc mắc tại sao một thiếu tá vừa được điều động về đội lại nắm rõ lịch sử ra vào của một bác sĩ pháp y đã nghỉ hưu đến vậy. Nhưng đầu óc anh lúc đó đang rối bời, cố kết nối các mảnh ghép của vụ ga tàu và vụ vừa xảy ra.
"Ngày 17, 2:00 sáng," Minh An lẩm bẩm, mắt nhìn về phía vết kim trên tay ông Hiền. "Một người sẽ ngừng thở."
Hai giờ sáng, ngày 17. Không phải 21:45 như vụ ga tàu. Một khung giờ khác hẳn – giữa đêm khuya, khi cảnh sát đã chuyển từ cường độ cao sau vụ án thứ nhất sang trạng thái giám sát thường lệ. Khi mà sự tập trung của con người bắt đầu giảm sút, và sự mệt mỏi bắt đầu ăn mòn cảnh giác.
Minh An cúi xuống nhìn khuôn mặt thanh thản của bác sĩ Hiền lần cuối. Có một câu hỏi mà anh đang cố giữ cho khỏi trồi lên bề mặt ý thức: Tại sao lại là hai giờ sáng? Tại sao lại là ngày 17? Các con số và thời điểm không bao giờ là ngẫu nhiên trong một vụ án có tính toán – anh biết điều đó. Và nếu đúng là vậy, thì mỗi chi tiết trong các bức email đều là một mảnh của trò chơi logic nào đó.
Nhưng ai đang chơi trò chơi này? Và điều gì sẽ đến tiếp theo?
Xa xa ngoài hành lang, kim đồng hồ trên tường chạy qua con số mười một giờ. Phòng lưu trữ chìm trong quầng sáng nhợt nhạt từ đèn huỳnh quang, mùi giấy cũ và thuốc sát trùng hoà vào nhau như một lời nguyền dai dẳng. Trong tay Minh An, mảnh giấy màu vàng với dòng chữ "11-1" vẫn còn lưu giữ hơi lạnh từ nền nhà – một con số đơn giản, nhưng đối với anh, nó mở ra một viễn cảnh đáng sợ hơn bất kỳ lời nguyền siêu nhiên nào:
Nếu "11-1" có nghĩa là mười một người và một người đã bị loại, thì còn mười người nữa sẽ chết.
Và con số 11-1 ấy xuất hiện trong hồ sơ mà anh biết quá rõ. Hồ sơ vụ án Trần Duy.
Một câu hỏi lặng lẽ trồi lên trong tâm trí Minh An – một câu hỏi anh không dám hỏi thành lời lúc này:
*Liệu mình có nằm trong số những con số còn lại trên danh sách không?*