Dệt Truyện
Bạn Trai Cũ Của Tôi Trở Thành Sếp MớiChương 1
20

Cú sốc tại Aurora Media

Ánh đèn trắng trong phòng họp tầng tám hắt xuống bàn gỗ nâu bóng, nơi những con số trên màn hình chiếu đang đứng im như một bản án. Lâm Tường Vy đứng trước lớp kính mờ, tay cầm bút trình chiếu, giọng cô vẫn đều đều thao tác những biểu đồ doanh thu quý gần nhất. Dưới kia, dãy ghế xoay phủ da màu xám tro đã quá quen với các buổi họp đội nhóm chiến lược thương hiệu, nhưng hôm nay mọi người đều ngồi im đến lạ. Không còn tiếng click chuột vu vơ, không còn tiếng ai đó ghé tai thì thầm.

Cửa phòng khép kín, nhưng sự căng thẳng vẫn tràn vào như nước rò qua khe.

Vy đưa tay ấn nút chuyển slide. Biểu đồ cột màu đỏ chạm dần xuống đáy.

“Đây là mức sụt giảm nhận diện thương hiệu sau chiến dịch cuối quý trước. Nhóm mình đã dự báo rủi ro, nhưng khách hàng vẫn quyết định rút sáu mươi phần trăm ngân sách digital cho năm sau.” Cô dừng một nhịp, liếc sang phía Trương Thùy Dương, chuyên viên phân tích dữ liệu. “Cậu bổ sung thêm phần tác động tới doanh thu trực tiếp giúp tớ.”

Thùy Dương gật đầu, môi khẽ mím. Phía bên kia bàn, cô nhân viên trẻ vừa vào phòng ban chưa được hai tháng đã cúi gằm mặt xuống sổ tay, đầu ngón tay xoay xoay chiếc bút bi như tìm một điểm bám.

Bầu không khí quen thuộc của một đội ngũ đang thấm đòn.

Vy quay lại màn hình, cố gắng giữ tông giọng điềm tĩnh. Cô hiểu những con số này đáng sợ thế nào. Dự án Odeon vốn là chiến dịch mũi nhọn của Aurora Media trong mảng thẩm mỹ và chăm sóc da. Kết quả phản hồi ban đầu đo được không tệ, nhưng khủng hoảng truyền thông nổ ra khi một sự việc liên quan tới KOL của chiến dịch lan truyền quá nhanh. Phản ứng chậm. Xử lý khủng hoảng yếu. Khách hàng mất kiên nhẫn.

Đội chiến lược của Vy phải gánh trách nhiệm tham vấn chiến lược nội dung. Trong mắt hội đồng quản trị, bọn họ chính là nhóm có lỗi.

“Được rồi.” Vy tắt slide, gập bút lại. “Chi tiết về phương án xử lý hậu khủng hoảng mình sẽ gửi trong giờ nghỉ trưa. Trước mắt, mỗi người trong team rà soát lại phần việc ảnh hưởng trực tiếp tới hợp đồng bị rút ngân sách. Không cần đổ lỗi. Chúng ta cần phương án cứu vãn.”

Cô kết thúc cuộc họp bằng một câu ngắn gọn. Mọi người lục tục đứng dậy, ghế xoay lăn bánh rộn lên trên sàn nhựa.

Phạm Quỳnh Anh nán lại, đợi đến khi phòng chỉ còn hai người. Cô huých nhẹ khuỷu tay vào cánh tay Vy, nhướn mày:

“Nghe nói công ty mình sắp có biến lớn.”

Vy đang gom tài liệu vào cặp, tay khựng lại một giây.

Quỳnh Anh hạ giọng, mắt liếc ra hành lang qua lớp kính mờ. “Không phải tin thất thiệt đâu. Hội đồng quản trị đang đàm phán với một tập đoàn ngoài kia, nghe bảo muốn mua lại toàn bộ mảng truyền thông của Aurora. Mà mày biết vụ mua lại này nghĩa là sao rồi đấy.”

Đúng. Vy biết quá rõ. Nếu Aurora bị thâu tóm, phòng chiến lược thương hiệu có thể sẽ là phòng bị tinh gọn đầu tiên. Những vị trí như của cô, dù có thâm niên và năng lực, vẫn không nằm ngoài vòng nguy hiểm.

Cô kéo dây đeo cặp lên vai, nở một nụ cười mỏng.

“Vậy thì mình càng phải chứng minh giá trị của nhóm. Mày cũng vậy, Quỳnh Anh, đừng lan tin sốt trong team.”

“Tao không phải loại nhiều chuyện…” Quỳnh Anh đột nhiên dừng, vẻ mặt nghiêm túc hẳn. “Tao chỉ lo cho mày. Aurora đang khó, mà mày thì lúc nào cũng ôm việc về mình.”

Vy nhẹ lắc đầu. “Tao ổn.”

Cô không gạt đi lo lắng của bạn. Quỳnh Anh là người hiếm hoi biết rõ tính Vy: càng áp lực, cô càng ít than phiền.

Cả hai bước ra khỏi phòng. Dọc hành lang, người người vẫn đi lại, gương mặt ai cũng phảng phất vẻ bất an. Mùi cà phê từ pantry quyện vào mùi sơn tường mới sửa, thứ mùi nửa tỉnh táo nửa mệt mỏi đặc trưng của những ngày công ty khủng hoảng.

Tin đồn thâu tóm lan truyền không thể kiểm soát. Vy nghe thấy trong thang máy, trong bàn nghỉ trưa, thậm chí trong nhóm chat công việc. Người ta bàn tán về việc giảm nhân sự, về việc bán tài sản thương hiệu, về viễn cảnh tập đoàn mẹ tiếp quản và thay máu toàn bộ nhân sự cấp trung. Những từ ngữ ấy như những cái gai vô hình, mỗi lần nhắc đến lại xiết chặt thêm bầu không khí vốn đã ngột ngạt.

Buổi chiều hôm đó, Vy vào phòng ăn trưa trễ hơn thường lệ. Quỳnh Anh ngồi đối diện, bóc hộp cơm với vẻ mặt chán chường. Cả hai ăn trong im lặng một lúc.

Quỳnh Anh lên tiếng trước:

“Mày có nghĩ Aurora rồi sẽ ổn không?”

Vy dừng đũa, nhìn ra ô cửa kính lớn. Tòa nhà đối diện phản chiếu những tia nắng cuối ngày nhạt nhòa, nỗi buồn thành phố trôi lơ lửng giữa các dãy văn phòng.

“Không biết nữa.” Vy nói thật. “Nhưng tao tin đội mình chưa đến mức bị đào thải.”

Quỳnh Anh bật cười khô khốc. “Tao chỉ cầu cho tập đoàn nào đó vào rồi giữ nguyên hiện trạng nhân sự. Chứ đổi CEO khác là loạn.”

Câu nói như một dự báo vô tình.

Điện thoại Vy rung lên. Thông báo nội bộ từ ban thư ký.

*16:00 hôm nay, toàn thể nhân viên khối văn phòng có mặt tại hội trường tầng hỗn hợp. Nội dung: công bố bổ nhiệm Tổng Giám đốc điều hành mới.*

Vy đọc đi đọc lại dòng tin ngắn ngủn ba lần. Một cái tên chưa được nhắc tới. Một cuộc họp toàn công ty đột xuất. Một quyết định quá nhanh đến mức gần như được giữ kín tuyệt đối.

“Nhanh thế.” Quỳnh Anh nhướn mày, nheo mắt nhìn màn hình. “Đã nói gì đâu.”

“Ừ, không công bố tên luôn.”

Vy nhìn lịch họp, một cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng. Trong suốt nhiều năm đi làm, cô ít khi nào bị chi phối bởi linh cảm mơ hồ. Nhưng hôm nay lại khác. Có gì đó bất an, mơ hồ như cơn đau đầu trước khi người ta nhận ra mình sắp bệnh.

Ba giờ bốn mươi lăm phút. Hội trường đã chật kín người. Khối nhân viên ngồi chen chúc trên những dãy ghế xếp nối dài, tiếng xì xào hạ xuống từng đợt mỗi khi cánh cửa gỗ sau cánh gà mở ra. Vy ngồi phía giữa, cạnh Quỳnh Anh, cố gắng giữ tư thế thoải mái.

“Mày thấy phát biểu kiểu gì đây? Kiểu CEO mới về nước, tuyên bố dọn dẹp, tinh gọn, rồi yêu cầu mọi người cùng cố gắng?” Quỳnh Anh thì thầm, kéo vạt áo vest cho thẳng.

Vy không đáp. Cô nhìn thấy những gương mặt căng thẳng lướt qua: ban lãnh đạo cũ ngồi dàn hàng trên bục, vẻ mặt cứng nhắc. Người duy nhất nở nụ cười nhẹ là Lê Quốc Đạt — thành viên hội đồng quản trị mà Vy từng nghe tiếng là người có quan điểm cứng rắn về việc bán công ty. Ông ta đang nói chuyện với người bên cạnh, thỉnh thoảng cười lên.

Bất ngờ, giọng thư ký vang lên:

“Xin mời các đồng chí ổn định vị trí. Buổi công bố sẽ bắt đầu trong vài phút.”

Mọi người im bặt.

Vy đan hai tay lên đầu gối. Cô không biết mình đang chờ đợi điều gì, chỉ biết tim mình đập mạnh hơn nhịp thở.

Cánh cửa chính mở.

Một người đàn ông bước vào. Bộ vest xám tối, cà vạt màu xanh thẫm, tóc cắt gọn gàng, dáng đi chậm rãi nhưng dứt khoát. Gương mặt quen thuộc tới mức Vy cảm thấy toàn bộ không khí xung quanh bị rút cạn trong một giây.

Người đàn ông ấy bước lên bục, ánh đèn sự kiện chiếu sáng rõ từng đường nét.

Trần Minh Khải.

Tên anh vang lên qua loa, danh xưng mới được xướng đầy đủ: “Tân Tổng Giám đốc điều hành của Aurora Media.”

Vy nghe thấy tiếng vỗ tay bùng lên, tiếng ồn ào của hơn trăm con người, nhưng trong đầu cô chỉ có một khoảng lặng khổng lồ.

Khải cúi đầu chào. Anh đứng thẳng, ánh mắt lướt qua hội trường. Trong một tích tắc, mắt anh dừng lại phía hàng ghế của Vy. Có thể là do cô tự tưởng tượng. Cũng có thể không.

Vy siết chặt ngón tay trên đầu gối đến trắng bệt.

Quỳnh Anh quay sang, miệng há hốc vì kinh ngạc, nhưng Vy không nghe rõ bạn mình nói gì. Cô chỉ cảm nhận một cái tên quen thuộc đang hồi sinh từ vực sâu ký ức, ngay giữa buổi họp toàn công ty.

*Trần Minh Khải.*

Người từng biến mất khỏi cuộc đời cô sáu năm trước, không một lời giải thích. Người cũ. Mối tình cũ. Giờ đây, là CEO mới của Aurora Media.

Một cú điện giật vô hình chạy dọc sống lưng Vy. Cô không đứng dậy, không cúi mặt, chỉ ngồi yên như một bức tượng, cố gắng giữ cho hơi thở không vỡ vụn trước hàng trăm con người.

Trên bục, Khải bắt đầu phát biểu. Giọng anh trầm hơn trước, lạnh lùng và chắc chắn, bàn về việc tái cấu trúc Aurora, về kỷ cương, về việc cần bảo vệ giá trị cốt lõi của công ty. Cô nghe rõ từng chữ, nhưng chúng như trượt qua da thịt, không chạm được vào bên trong.

Cô biết mình vừa bước vào một cơn địa chấn không chỉ của riêng công ty. Mà còn của chính cuộc đời cô.

Dưới ánh đèn hội trường, quá khứ và hiện tại chồng lên nhau. Trần Minh Khải đã trở lại.

Và lần này, anh không đứng bên cạnh cô nữa. Anh đứng trên cô. Với tất cả quyền lực của một người quyết định vận mệnh Aurora Media.

Chương này khiến bạn cảm thấy thế nào?

Chương sau