Dệt Truyện
Ta Chỉ Muốn Làm Phàm Nhân, Thiên Đạo Không Cho PhépChương 1
20

Quán rượu nơi trấn nhỏ

Quán rượu nơi trấn nhỏ

Mưa xuân rả rích ba ngày, đến sáng thứ tư thì trời quang. Thanh Hà trấn nhỏ nằm bên khúc sông cạn, mái ngói rêu phong im lìm dưới lớp sương mỏng. Người trong trấn kéo nhau ra chợ sớm, gánh hàng rau, sọt cá, tiếng chào mời râm ran dọc con đường đá xanh.

Lâm Phàm đến trấn khi ấy.

Hắn mặc một bộ trường bào vải thô màu xám nhạt, vạt áo dính bụi đường. Tóc buộc hờ bằng sợi dây gai, khuôn mặt không quá trẻ cũng chẳng quá già, chỉ có đôi mắt trầm xuống như kẻ đã đi qua nhiều năm tháng mệt mỏi. Trên vai hắn khoác một cái bọc nhỏ, bên hông giắt túi bạc. Hắn đứng dưới mái hiên nhà ngói, nghe mùi bùn tanh và mùi bếp lửa nhà ai quyện vào gió, rồi chậm rãi hỏi một lão bà bán bánh:

“Bà ơi, quanh đây có quán rượu nào cũ cần người coi sóc không?”

Lão bà nheo mắt nhìn hắn, đánh giá một lượt từ dáng đứng đến vết chai trong lòng bàn tay. Bà chỉ tay về phía cuối trấn:

“Có căn quán bỏ hoang gần bến. Chủ cũ bỏ đi hơn hai năm, cửa đã mục. Ngươi muốn thuê thì đến gặp lão Hà ở quán trà đầu ngõ.”

“Đa tạ bà.”

Lâm Phàm gật nhẹ, xách bọc bước theo hướng tay chỉ. Bóng hắn đổ dài trên con đường mòn in dấu xe bò, chậm rãi, thong thả, như thể hắn có vô số thời gian để lãng phí.

Lão Hà là người gầy, nói chuyện nhát gừng. Nghe Lâm Phàm nói muốn thuê quán rượu cũ, lão nhìn hắn bằng ánh mắt nghi ngại:

“Căn ấy nền tốt, chỉ tội đã lâu không người ở. Ngươi thật muốn thuê?”

Lâm Phàm đặt lên bàn ba lượng bạc vụn:

“Thuê trước nửa năm. Còn lại để sửa sang.”

Lão Hà nhìn số bạc, rồi nhìn hắn vài giây, cuối cùng mở ngăn kéo lấy ra một chiếc chìa khóa đồng xỉn màu, đặt lên bàn:

“Tùy ngươi.”

Quán rượu nằm cuối dãy nhà, sát con dốc nhỏ dẫn xuống bến sông. Mái ngói vỡ dăm chỗ, cửa gỗ bung mấy tấm ván, sân sau cỏ mọc đến đầu gối. Một cây đào già đứng trước hiên, cành khô cong queo hướng ra phía sông, vỏ nứt nẻ từng đường dài như tuổi tác hằn lên.

Lâm Phàm đứng trước cửa quán hồi lâu.

“Cũng được.”

Hắn gỡ bọc xuống, bắt tay vào dọn dẹp.

Những ngày đầu, người trấn thấy một kẻ lạ mặt lặng lẽ quét lá, chặt gỗ, sửa mái, quét vôi lại tường. Hắn không nói nhiều, cũng không phiền ai. Buổi sáng, hắn vác cuốc ra sau vườn, nhổ cỏ, xới mấy luống đất, gieo hạt rau xanh quanh gốc cây đào. Buổi chiều, hắn ngồi trước sân, cầm rìu chẻ từng khúc củi. Nhát chẻ đều, khô khốc, không thừa một động tác.

Đôi khi gió từ bến sông thổi lên, cuốn vài cánh đào rụng bay qua vai hắn, hắn cũng không ngẩng lên.

Hết ngày thứ bảy, quán rượu đã có thể ở. Bàn ghế cũ kê lại gọn gàng, quầy gỗ lau sạch bụi, vại rượu mới đặt ở góc bếp. Trước hiên, hắn treo tấm biển gỗ đơn sơ:

*Quán rượu Thanh Hà.*

Chữ viết không đẹp, chỉ ngay ngắn từng nét. Hắn đứng lùi lại nhìn, gật gù:

“Tạm được.”

Hôm ấy, hắn ra chợ mua đồ.

Thanh Hà trấn họp chợ lớn vào ngày mùng năm và mùng mười hằng tháng. Hôm đó nhằm ngày mười, người bán kẻ mua chen chúc từ đầu trấn đến giữa cầu. Lâm Phàm xách một cái giỏ tre, lách qua dòng người, mua một ấm trà, vài cân gạo, mấy bó rau, một bọc muối. Đến cuối chợ, hắn nhìn thấy gánh bánh bày bên lề, bèn dừng lại mua hai cái bánh lá vừa mới hấp.

Khi quay về, hắn đi con đường vòng ven bờ sông.

Mặt trời đứng bóng. Nắng rọi xuống bãi bùn, bốc lên thứ mùi nồng nồng tanh tanh. Đến khúc quanh gần một bụi lau sậy, hắn chợt nghe tiếng rên khe khẽ.

Lâm Phàm dừng bước.

Dưới gốc lau, một con chó vàng nằm co ro, bộ lông dính bùn từng mảng, sườn hằn rõ từng xương. Một bên mắt nó sưng húp vì ruồi muỗi, chân sau có vết thương đã khô. Nó ngước nhìn hắn, ánh mắt không phải loài thú dữ, chỉ là mệt mỏi, rồi lại gục xuống.

Lâm Phàm đứng nhìn nó một lúc.

Hắn ngồi xổm xuống, mở giỏ, lấy ra một cái bánh lá, bẻ nửa, đặt trước mũi nó.

“Ăn đi.”

Con chó khẽ động đậy mũi, nhưng không ngẩng lên.

Lâm Phàm kiên nhẫn chờ. Một lúc sau, nó mới thè lưỡi liếm miếng bánh, rồi chậm rãi gặm từng chút một. Hắn không vội, cứ ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng bẻ thêm miếng nhỏ đặt xuống. Nắng xiên qua bụi sậy, đốm sáng rơi trên lưng con chó run rẩy như tấm lưới.

Khi nó ăn xong, Lâm Phàm đứng dậy, phủi bụi nơi ống quần.

“Đi được không?”

Con chó không hiểu, chỉ nhìn hắn. Hắn xoay người bước đi. Được vài bước, nghe sau lưng có tiếng cào nhẹ trên đất. Hắn ngoảnh lại: con chó đã gượng đứng dậy, ba chân chạm đất, chân sau kéo lê, đang lảo đảo đi theo.

Hắn chậm lại.

Hai người, một trước một sau, men theo bờ sông trở về quán. Đến con dốc nhỏ, con chó mệt quá, ngồi phịch xuống. Lâm Phàm cúi người, một tay ôm nó lên. Nó không giãy giụa, chỉ hơi run.

“Ốm nhách.”

Hơi ấm từ thân thể con chó truyền qua lớp áo mỏng. Hắn ôm nó vào trong quán, đặt cạnh bếp lò còn hơi than, ra sau múc nước sạch, lấy vải lau vết bùn. Con chó ngoan lạ, nằm im cho hắn rửa, chỉ khi chạm vào vết thương ở chân sau mới khẽ run.

Lâm Phàm bôi một ít rượu nếp lên vết thương.

“Rát một chút.”

Con chó cụp tai, không kêu.

Buổi tối, hắn nấu một nồi cháo loãng, xé thịt khô trộn vào. Con chó ăn hết, sau đó nằm khoanh tròn bên chân hắn. Bộ lông vàng bết nước vẫn chưa khô, nhưng hơi thở đã đều hơn.

“Gọi ngươi là gì đây?”

Lâm Phàm nhìn nó hồi lâu. Ngoài trời, trăng non treo thấp sau rặng tre, tiếng ếch vọng lên từ bờ sông.

“Lông vàng. Được, gọi Đại Hoàng.”

Con chó ngước mắt nhìn hắn, đuôi khẽ động đậy một cái, như thể đồng ý.

Thế là Đại Hoàng ở lại.

Những ngày sau, Lâm Phàm quen dần với nhịp sống nơi trấn nhỏ. Sáng mở cửa quán, quét sân, cho chó ăn. Trưa ra sau vườn xới rau. Chiều ngồi trước hiên chẻ củi, sẵn tiện trông chừng nồi rượu đang ủ trong bếp. Đại Hoàng thường nằm dưới gốc đào, lười biếng phơi nắng, thỉnh thoảng đuổi theo cánh bướm vụng về. Chân sau vết thương đã thành sẹo, chạy nhảy vô sự.

Quán vắng khách. Người trấn chưa quen có tửu quán mới, thỉnh thoảng chỉ vài lão nông ghé lại hỏi thăm, uống bát nước chè rồi đi. Hắn cũng không nóng lòng. Ngày nào cũng lau lại bàn ghế, nghe tiếng sông chảy xa xa, thấy yên ổn đến lạ.

Một đêm, gió bấc thổi về, trời lạnh đột ngột.

Lâm Phàm ra hiên nhóm lò than. Đại Hoàng nằm cuộn cạnh đống lửa, chốc chốc lại ngáp dài. Hắn ngồi trên bậc thềm, tựa lưng vào cột gỗ, ngẩng nhìn trời. Mây mù che khuất sao. Khắp nơi chỉ còn tiếng gió xào xạc qua vườn.

Cây đào trước hiên bỗng rụng mấy cánh.

Những cánh hoa màu phấn nhạt rơi lặng lẽ xuống nền sân tối. Lâm Phàm đưa tay hứng một cánh. Nó mềm, còn hơi ẩm, dính nhẹ vào đầu ngón tay. Hắn nhìn cây đào. Cành khô khẳng khiu, vậy mà mấy hôm trước đã lấm tấm nụ. Hắn không nhớ mình có trồng gần đây không. Có lẽ cây đào già tự nở hoa muộn.

“Đẹp thật.”

Hắn khẽ nói, rồi thở ra một hơi dài.

Trong quán, nồi rượu sôi lăn tăn, mùi gạo men phảng phất quyện với khói than. Đại Hoàng lim dim mắt, rồi ngủ mất. Lâm Phàm vẫn ngồi đó, nghe gió bấc leo qua mái ngói, nghe trấn nhỏ chìm dần vào tĩnh lặng.

Xa xa, trên mặt sông đen, dường như có một ánh sáng mờ lướt qua rồi vụt tắt. Hắn nhìn theo, nhưng chỉ thấy bóng tối và vài đốm đom đóm bay thấp trong bụi cỏ.

“Chắc là trời sắp mưa.”

Hắn vươn vai, đứng dậy, gác thêm hai thanh củi vào lò. Ngọn lửa bùng lên, hắt lên khuôn mặt hắn những mảng sáng ấm. Trước khi vào nhà, hắn còn cúi xuống xoa đầu Đại Hoàng.

“Ngủ ở ngoài này được không?”

Đại Hoàng không đáp, chỉ ưỡn bụng lên trời.

Lâm Phàm cười nhẹ.

“Ở lại trông quán.”

Hắn khép cửa quán, nhưng chừa một khe nhỏ để hơi ấm từ bên trong tràn ra. Thanh Hà trấn chìm trong giấc ngủ. Gió dần lặng. Cây đào già đứng yên trước sân, trên những cành khô, vài nụ hoa đang từ từ hé mở, không một ai trông thấy.

Và trong giấc mơ rất xa, không biết từ đâu vọng lại, có tiếng người thì thầm như sóng vỗ vào bờ ký ức đã bị lãng quên.

*“Ngươi không thể trốn mãi…”*

Lâm Phàm trở mình, khẽ cau mày, rồi lại chìm sâu. Đến sáng, hắn mở mắt, nhớ ra mình chỉ mới thuê quán được hơn hai tuần. Mặt trời đã lên cao, ánh sáng tràn qua khe cửa. Ngoài sân có tiếng chim ríu rít trên tán cây đào.

Hắn ngồi dậy, ngơ ngác một thoáng.

Giấc mơ đêm qua tan biến.

Chỉ còn lại cảm giác rất nhẹ, như thể ai đó vừa gọi tên mình từ một nơi rất xa.

“Lại quên gì rồi.”

Hắn gãi đầu, đứng dậy, bước ra mở cửa quán.

Ánh nắng tràn vào. Đại Hoàng đã dậy từ bao giờ, đang nằm chắn ngay bậc thềm, vẫy đuôi nhìn hắn. Cây đào trước sân nở đầy cả cành, cánh hoa phớt hồng rơi lả tả theo gió sớm.

Hắn nhìn một vòng sân, rồi nhìn con chó, nhếch môi:

“Hôm nay đi mua thịt. Ngươi trông nhà.”

Đại Hoàng sủa một tiếng ngắn cụt, như thể nói *biết rồi*.

Lâm Phàm xoay người, bước ra khỏi sân.

Cuộc sống phàm nhân của hắn, tưởng chừng bình lặng, cứ thế bắt đầu.

Chương này khiến bạn cảm thấy thế nào?

Chương sau