Dệt Truyện
Ta Chỉ Muốn Làm Phàm Nhân, Thiên Đạo Không Cho PhépChương 2
20

Vị khách đầu tiên

Vị khách đầu tiên

Buổi sáng ở Thanh Hà trấn không quá ồn ào. Nắng trải từng mảng nhạt màu mật ong lên con đường đất còn ướt sương. Lâm Phàm đứng trước quán, kéo tấm ván gỗ che cửa sang một bên, hít một hơi dài rồi vươn vai đến mức xương cốt kêu lên răng rắc. Phía sau hắn, Đại Hoàng từ trong quán lò dò bước ra, béo tròn một cục vàng nhạt, nằm ẹp xuống đúng chỗ cây đào rũ bóng. Hắn ngoảnh lại nhìn con chó một cái, không buồn gọi.

Quán rượu thì vẫn thế: ba cái bàn gỗ mộc, mấy cái ghế chân hơi cập kênh, một cái quầy bằng gỗ tạp đã ngả màu thâm cũ. Rượu ủ trong chum đất ngoài sân sau, loại rượu gạo đơn giản nhất trấn này vẫn bán, hơi đục, mùi nồng dịu. Lâm Phàm pha loãng hơn một chút so với tửu lâu lớn, nhưng giá rẻ.

Mặt trời lên qua nóc nhà phía đông, quán vẫn chưa có khách. Hắn cầm chổi quét vài đường sơ sài, rồi đứng đó nhìn cây đào. Cây đào trước sân không hiểu sao cứ rụng cánh liên tục; những cánh hoa phớt hồng mỏng tang đậu trên lưng Đại Hoàng như rắc muối. Hắn nghĩ, cây này chắc sắp thay lá.

Gần trưa, bóng người đầu tiên đổ dài xuống ngạch cửa. Một lão nông dáng khòm, vạt áo vải thô xám cũ, chân đi dép rơm, chậm chạp ngó vào. Lão tên Trương Tam, làm ruộng ngoài bờ đê. Lão thấy Lâm Phàm đứng dựa quầy, thì cười cười, nụ cười kiểu người quen giao tiếp bằng lúa thóc chứ ít khi vào hàng quán.

“Ông chủ, rượu ở đây có rẻ không?”

Lâm Phàm gật đầu. “Rẻ. Một văn một bình nhỏ.”

Trương Tam bước vào, kéo ghế ngồi xuống cẩn thận. Cái lưng lão còng vì bao năm cày cấy, mỗi lần ngồi xuống lại phải chống tay lên đầu gối, thở hắt ra thành tiếng. Lâm Phàm xách bình rượu đặt trước mặt lão, tiện thể đặt thêm chén đất nung miệng hơi mẻ.

“Khách lần đầu ghé?”

“Ừ. Nghe nói có quán mới, đi ngang thì ghé.” Trương Tam rót đầy chén, ngửi một cái. “Thơm đấy.”

Lão uống cạn. Rượu trôi xuống cổ, ban đầu hơi chát nhẹ nơi đầu lưỡi, rồi chuyển thành vị ấm lan dọc thực quản. Cái ấm ấy không giống rượu mạnh, mà như có một bàn tay vô hình xoa bóp phần cơ lưng đã căng cứng bấy lâu. Lão ngồi thêm một chốc, chỉ uống có hai chén nhỏ, rồi buông chén, không nói gì.

Lâm Phàm thấy lão đột nhiên duỗi thẳng lưng ra, như thể ngồi lâu thấy thoải mái, bèn thu tiền rồi bưng bình rượu vào trong. Hắn không để ý lắm.

Trương Tam bước ra khỏi quán, nắng đúng đỉnh đầu, bóng lão gọn xuống dưới chân. Lão đi thêm mấy bước thì khựng lại. Cái thắt lưng đã đau suốt mười mấy năm, cứ đến mùa gieo mạ là như gãy ra từng khúc, vậy mà hôm nay không thấy nhói nữa. Lão vặn mình qua lại, nghe tiếng khớp xương cuối sống lưng khô khốc, rồi bất ngờ cúi xuống, nhấc một hòn đá nhỏ bên đường lên dễ dàng.

Lão đứng đó một lúc lâu, ngẩn người. Sau đó lão đi thẳng về phía ruộng, bước chân nhanh hơn lúc đến. Một người hàng xóm thấy lão liền hỏi bệnh đau lưng hôm nay sao có vẻ nhẹ. Trương Tam chỉ gãi đầu, cười hì hì.

“Không biết. Chắc tại rượu ngon.”

Tin đồn bắt đầu lan như vậy. Rất nhẹ, rất chậm, nhưng vẫn lan. Người trong trấn bàn tán: lão Trương Tam uống rượu ở quán mới, về nhà thấy đau lưng giảm hẳn. Rồi có người nói thêm, bảo tại hôm qua lão ngủ sớm nên người khỏe ra thôi. Lại có người cười, bảo rượu gạo mà trị được bệnh thì đã không có thầy lang. Nhưng cũng có người tò mò.

Chiều hôm ấy, quán Lâm Phàm đón thêm ba người khách. Một bà bán đậu phụ ngoài chợ, một gã đốn củi trẻ tuổi, và một ông lão chèo đò. Họ đến, gọi rượu, uống vài chén. Ngồi trong quán, bà bán đậu phụ nói thấy lòng dạ thanh thản, như vừa tắm nước giếng mát. Gã đốn củi thì bảo cái vai đang mỏi sau buổi sáng bỗng hết hẳn. Ông lão chèo đò chỉ ngồi im, rót thêm chén thứ ba, rồi nói một câu rất nhỏ:

“Ngồi ở đây... ngó ra cửa, thấy đời chậm lại.”

Lâm Phàm đứng sau quầy, lau chén. Hắn nghe mấy lời ấy, chỉ nghĩ khách khứa khen cho vui. Rượu hắn ủ bằng nếp cũ, nước giếng sân sau, đun sơ rồi để nguội. Có gì đặc biệt đâu. Hắn cất chén lên kệ, ngoảnh ra thấy Đại Hoàng lật ngửa bụng dưới gốc đào, cánh hoa rụng phủ kín bộ lông vàng.

Đến gần tối, một vị khách trẻ tuổi bước vào. Hắn ta mặc áo vải xanh nhạt, bên hông đeo một cái túi nhỏ, vóc dáng thanh mảnh, khuôn mặt hơi tái. Lâm Phàm nhận ra kiểu người này không phải dân trong trấn. Thanh Hà trấn ít khi có người lạ, nên sự xuất hiện của hắn khiến hắn hơi chú ý một chút.

Vị khách trẻ gọi một bình rượu nhỏ, ngồi xuống bàn trong góc. Hắn ta uống thật chậm. Khác với mấy người trước, hắn không nói chuyện, chỉ thỉnh thoảng hít sâu. Thật ra chàng thanh niên này tên Lý Tuần, một tu sĩ tán tu cấp thấp, mới đặt chân đến Thanh Hà trấn để tìm chỗ trọ qua đêm. Vừa bước vào quán, hắn đã khựng lại.

Lý Tuần nhìn bàn ghế thô sơ, quầy gỗ cũ, chủ quán trông như nông dân. Nhưng ngay khi ngồi xuống, hắn thấy rõ một luồng linh khí mỏng như sương sớm cuộn quanh xà nhà, lặng lẽ, không hề gợn sóng. Hắn đưa mắt nhìn cái chum rượu sau quầy, nhìn con dao găm cùn để trên kệ, nhìn cây đào ngoài sân đang lấp lánh như ngậm nước. Đâu đâu cũng có linh khí. Mà thứ linh khí này không giống ở động thiên phúc địa, cũng chẳng giống cấm địa cường giả. Nó mềm. Nó yên. Nó thấm vào hô hấp như hơi nước.

Lý Tuần uống một ngụm nhỏ. Dạ khí hắn trở nên ấm áp, pháp lực đang ngưng trệ mấy ngày nay bắt đầu chảy trở lại. Hắn thử vận khí, thấy kinh mạch dễ chịu hơn hẳn. Đây là loại khiếu huyệt mà hắn phải nhập định mười ngày mới có. Hắn ngẩng lên, nhìn Lâm Phàm đang ngồi đằng kia, chân duỗi trên một chiếc ghế con, tay phủi bụi trên ống quần.

“Ông chủ...” Lý Tuần lên tiếng.

Lâm Phàm quay sang. “Hử?”

“Quán này mở lâu chưa?”

“Mới bảy tám hôm.” Lâm Phàm đáp, giọng thản nhiên như buổi sáng nhìn cây đào rụng cánh. “Rượu ủ chưa tới kỳ, khách uống chê thì đừng có cười.”

Lý Tuần ngồi lặng. Hắn muốn hỏi thêm, chẳng hạn vì sao linh khí nơi đây nồng như vậy, hay vì sao con dao kia lại khiến thần thức hắn râm ran như chạm vào lưỡi kiếm thật sự. Nhưng rồi hắn nghĩ lại, một người mở quán ở trấn nhỏ mà lại khiến mình không nhìn thấu, thì hỏi cũng vô ích. Hắn cúi đầu uống thêm hai chén, càng uống càng thấy tu vi dao động. Đến khi bình cạn, hắn vội đứng dậy, trả tiền rồi bước ra ngoài.

Bên ngoài trời đã chạng vạng. Lý Tuần quay đầu nhìn quán rượu lần nữa. Cánh hoa đào vẫn rơi. Con chó vàng nằm im như tảng đá phủ rêu. Ông chủ đang lúi húi quét lại nền sân. Một bức tranh bình thường đến lạ.

Nhưng Lý Tuần không thấy bình thường. Hắn rảo bước về phía trọ, trong đầu vẽ lại từng chi tiết. Luồng linh khí cuộn trong quán rượu kia tuy không mạnh, nhưng thuần khiết tới mức đáng sợ. Phải loại căn cốt nào, tu vi nào mới khiến một nơi tự nhiên sinh ra được trường khí như vậy? Hắn không dám nghĩ sâu. Loại tồn tại như thế, chỉ cần một ý niệm cũng đủ xóa sổ hắn.

Đêm xuống hẳn. Quán rượu đóng cửa, Lâm Phàm ra sân sau rửa chum, nghe nước dội xuống nền đá kêu òng ọc. Đại Hoàng tha một khúc xương bò cũ vào gầm bàn gặm. Trong quán chỉ có tiếng côn trùng ngoài bụi cỏ và tiếng cánh hoa rơi lộp độp như hạt mưa nhỏ.

Lâm Phàm bưng bát cơm ra ngồi trước cửa. Hắn gắp miếng cà muối, nhai chậm. Gió từ phía đồng lúa thổi qua, mùi bùn non lẫn mùi rượu gạo còn vương ngoài hiên. Hắn nhìn cây đào trước sân, thấy nó vẫn rụng hoa, liền tính sáng mai phải tưới nước thêm một chút.

Hôm nay có hơi đông khách hơn bình thường. Hắn nghĩ vậy. Chắc do trời nắng đẹp, người ta đi chợ sớm, tiện ghé qua. Hoặc là rượu hắn ủ dạo này ngon thật. Hắn không buồn nghĩ xa hơn. Có tiếng chó thở đều đều sau lưng. Lâm Phàm đứng dậy, vặn mình, xách bát vào trong.

Trên trời, một ngôi sao lạc lóe lên rồi tắt. Phía xa ngoài trấn, có kẻ đang thắp đèn, miệng kể cho nhau nghe về cái quán rượu mới mở bên đường, rượu rẻ, uống xong lưng hết đau, lòng nhẹ như vừa ngủ một giấc dài.

Lâm Phàm không nghe thấy.

Nhưng trong cơ thể hắn, nơi sâu nhất, thứ phong ấn vẫn lặng yên như mặt hồ không gió. Và nơi rìa hồ ấy, một sợi dây nhân quả rất nhỏ vừa âm thầm cột lại. Sợi dây của một lão nông tên Trương Tam, người không biết rằng chính hắn là vị khách đầu tiên của một thứ mà thiên hạ về sau gọi là truyền kỳ.

Chương này khiến bạn cảm thấy thế nào?

Chương trướcChương sau